Home Đạo Đời Lời Phật dạy: Hiếu thảo với cha mẹ là cái gốc để làm người lương thiện

Lời Phật dạy: Hiếu thảo với cha mẹ là cái gốc để làm người lương thiện

0
Lời Phật dạy: Hiếu thảo với cha mẹ là cái gốc để làm người lương thiện

Đừng bao giờ đợi đến khi có đủ điều kiện mới bắt đầu quan tâm cha mẹ, cũng đừng để khi họ mất rồi mới bày mâm cao cỗ đầy làm giỗ. Ở đời, muốn làm người lương thiện trước hết phải biết hiếu thảo với mẹ cha.

Người đã sinh ra, nuôi dưỡng, dành hết tất cả cuộc đời này để yêu thương, bảo vệ và trao những điều tốt đẹp đến với bạn. Công lao cao tựa như núi, nhiều như suối trong nguồn làm sao có thể kể cho hết. Vậy nên, dù cho có trưởng thành, có tự đi bằng chính đôi chân của mình thì cũng xin nhớ một điều: Đừng bao giờ vô tâm với cha mẹ.

Trên đời này, chắc chắn chỉ có cha mẹ mới là người duy nhất có thể dành cho bạn tình yêu thương vô điều kiện, còn cả thế giới ngoài kia nhất định cứ phải có điều kiện mới thương yêu bạn…

Đời người, sống phải biết trước biết sau và lấy chữ Hiếu mà làm gốc

Vòng quay hối hả của cuộc sống kéo theo bao nỗi lo cơm áo gạo tiền khiến chúng ta đôi lúc bị cuốn vào mà chẳng hay biết. Lúc nào cũng mải mê kiếm thật nhiều tiền, đi du lịch đây đó với người ta, thậm chí quen tử tế với người ngoài mà vô tình quên mất những người thân yêu, ruột thịt cũng đáng được nhận những điều tốt đẹp và tình yêu thương từ mình. Nhất là cha mẹ, những người đã sinh thành, nuôi dưỡng để chúng ta có được như ngày hôm nay, vậy mà, nhiều lúc bản thân cứ cọc cằn, gắt gỏng và xem việc họ yêu thương mình là điều hiển nhiên, không có gì đáng để nói.

Bạn trưởng thành theo năm tháng, đồng nghĩa với việc cha mẹ cũng già theo tháng năm. Đến một lúc nào đó điều mà họ mong chờ nhất không phải là tiền gửi hàng tháng của các con cho mình, cũng chẳng phải quà cáp xa xỉ bạn tặng… Mà thứ khiến cha mẹ mong muốn nhất đôi khi chỉ đơn giản là bữa cơm gia đình, con cháu về tụ họp đông đủ, quây quần bên nhau thế là đã quá hạnh phúc, quá mãn nguyện rồi. Bạn thấy đó, đâu phải thứ gì đắt đỏ cũng có thể làm nên hạnh phúc, cũng như chẳng phải vật chất mới làm nên con người tử tế, mà chỉ có chữ hiếu, sống kính trên nhường dưới, sống biết trước biết sau mới là nguồn cội của sự lương thiện, trưởng thành.

Bao lâu rồi bạn chưa gọi hỏi thăm bố mẹ? Bao lâu rồi bạn chưa về nhà?

Khi chưa phải đối diện với chuyện sinh tử có lẽ bạn sẽ vẫn tưởng rằng mình còn có nhiều thời gian, mình còn trẻ, còn nhiều dịp để về thăm bố mẹ. Thế nhưng, tuổi tác có chờ ai bao giờ, cha mẹ có sống đời để chờ mong, trông đợi bạn mãi đâu. Thử tính mà xem, nếu một năm bạn được về thăm nhà một lần, vậy thì mười năm cũng cũng chỉ còn mười lần gặp cha mẹ mà thôi… Thế có được xem là nhiều hay không? Có lẽ chính bạn cũng tự có câu trả lời cho riêng mình, thế nhưng cứ suốt ngày đổ lỗi cho cuộc sống, cho công việc, cho ti tỉ thứ khác đang diễn ra bên ngoài mà ngầm thỏa thuận tha thứ cho sự bất hiếu của mình. Bạn à! Tốc độ già đi của cha mẹ là điều chúng ta không cách nào can thiệp được, tuy nhiên làm cha mẹ hạnh phúc, vui vẻ hay không là đều chúng ta có thể quyết định. Hãy ngừng việc biện hộ và tìm cớ lại đi.

Nếu chưa thể sắp xếp để về bên cha mẹ thì hãy tìm cách khác động viên, an ủi họ lúc tuổi già. Một cuộc điện thoại hỏi thăm chẳng nhân ngày gì cả hay một món quà nhỏ xinh bất ngờ trong ngày đặc biệt sẽ giúp bạn truyền tình yêu thương, hơi ấm gia đình đến cha mẹ. Bớt vài ngày du lịch nghỉ dưỡng, ít buổi cà phê với đồng nghiệp hay tiết kiệm chút tiền mỹ phẩm, quần áo để có thêm một khoảng tiền nhỏ nhỏ và thời gian dành cho cha mẹ. Có thể những điều này khiến bạn cảm thấy ít thoải mái nhưng sau này bạn sẽ không phải hối hận vì đã sống hiếu thảo với cha mẹ.

Nếu một ngày bạn thấy cha mẹ chẳng còn được như trước nữa

Nếu một ngày kia khi trở về, bạn thấy trong căn bếp của mẹ chẳng còn được dọn sạch bong và ngăn nắp như trước. Những món ăn tủ mẹ thường nấu cũng không còn cầu kỳ, chuẩn vị như xưa. Thay vào đó mà mấy món hầm nhừ như cháo, mềm nhũn như rau và mặn điếng mặn đơ. Mấy loại trái cây chua chua, giòn giòn mà cha mẹ hay ăn cũng thế bằng quả ngọt, mọng nước hết cả… Bạn ơi! Đã đến lúc bạn thôi ngừng ảo tưởng cha mẹ hãy vẫn còn trẻ rồi đấy.


Nếu một ngày vườn cây cảnh của cha đang dần bị bỏ rơi, tủ quần áo, chăn mền phủ đầy bụi và có mùi ẩm mốc bốc lên. Đâu đó hay nghe tiếng cốp cốp đều đều mỗi khi cha mẹ duỗi chân tay, cơn ho dai dẳng lúc trời chuyển, rồi cả vài câu than bâng quơ “ui cha cái chân đau quá”, “cái lưng nay mỏi ghê”. Đến một ngày, bạn thấy cha mẹ chẳng còn hứng thú với những cuộc vui bên ngoài và ghét việc di chuyển đến những nơi xa lạ thì cũng là lúc bạn buộc phải chấp nhận rằng cha mẹ đã đến tuổi già, họ cần được quan tâm và nhận tình yêu thương, chăm sóc của con cái.

Phận làm con, đừng đợi kiếp sau mới hiếu thuận, quan tâm đến cha mẹ, đừng đợi cha mẹ mất đi mới giỗ cúng mâm cao cỗ đầy, bởi lẽ lúc đó cha mẹ cũng không còn có thể ăn được, còn bạn cũng không còn cơ hội để gọi hai tiếng “cha ơi”, “mẹ ơi” nữa rồi. Sống thì phải nhớ, trưởng thành thì nhất định phải trưởng thành nhưng chớ đừng vô tâm với những người đã sinh thành và nuôi dưỡng mình. Có như thế mới sống tử tế và làm người lương thiện được.

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here